Ánh Đèn Giữa Hai Đại Dương

anh den giua hai dai duong 5ecf3fcd904d0
The Light Between Oceans là câu chuyện về Tom Sherbourne (Michael Fassbender), một cựu binh vừa trở về từ Thế chiến thứ I. Sở hữu linh hồn bị nghiền nát bởi chiến tranh, Tom tìm đến công việc canh giữ ngọn hải đăng ở hòn đảo hoang vu để sống nốt quãng đời còn lại.

Tập truyện tâm lý xã hội xoay quanh số phận con người khi đứng trước những lựa chọn éo le, nhất là khi ảnh hưởng đến những người thân yêu nhất. Cuộc đời cặp vợ chồng cô đơn canh hải đăng trên hòn đảo trơ trọi đột nhiên biến đổi khi ngày nọ chiếc thuyền dạt vào mang theo đứa bé gái còn sơ sinh.

Nhưng liệu có công bằng không khi họ vì niềm vui riêng này mà không nỗ lực tìm kiếm cha mẹ ruột đứa bé. Cha mẹ ruột, cha mẹ nuôi, gia đình của họ, và chính cả đứa bé, mỗi người đều mang một nỗi đau riêng trong khi tưởng chừng có được hạnh phúc.

4 đánh giá cho Ánh Đèn Giữa Hai Đại Dương

  1. Nguyễn Minh Nhân

    Tác giả sử dụng những cách dùng từ, những hình ảnh liên tưởng lãng mạn, bay bổng xuyên suốt quyển sách, đọc về cuối có thể thấy ngán, nhưng chính nó góp phần tạo nên nét đặc trưng của tác phẩm. Hai phần ba đầu được viết hết sức tuyệt vời, tạo nên một khởi đầu hấp dẫn, gây nhiều hứng thú về sau. Tiếc là ở phần cuối sức viết của tác giả giảm đi thấy rõ. Việc tháo mở nút thắt quá vội vã và sơ sài, một kết thúc có phần khuôn sáo, trái hẳn với tiềm năng câu chuyện đã mở ra trước đó.
    Nhân vật mình yêu thích là Isabel, chính xác là Isabel ở phần đầu quyển sách. Từ một cô tiểu thư tinh nghịch, thông minh, đầy sức sống, dưới nỗi đau và nỗi khát khao tình mẫu tử, đã trở thành một người có thể bất chấp làm những chuyện dù có sai trái đến thế nào. Nhưng bản thân mình lại không cảm thấy việc đó là sai trái, vì cuộc sống của 3 con người đó, trên đảo Janus ấy sao mà đẹp đẽ, thuần khiết đến thế, những tháng ngày yên bình trên đảo có thể khiến người ta tin rằng điều đã xảy ra chính là quyết định đúng đắn nhất. Phần sau của quyển sách, cũng như câu chuyện đi vào lối cụt, Isabel cũng trở nên mờ nhạt, không có nhiều hành động hay chính kiến của riêng mình. Còn Tom, ở phần sau này anh có vai trò quan trọng hơn hẳn. Tuy nhiên, được giới thiệu là một người lính quen cảnh chiến trường, nhiều chiêm nghiệm, tuổi thơ nhiều trắc trở; nhưng mình lại thấy anh quá yếu đuối, không quyết đoán, không tự đưa ra quyết định cho bản thân mình. Anh bị kẹt giữa ám ảnh tội lỗi cho những lần mất con của Isabel, và nỗi day dứt phải làm điều anh biết là đúng đắn. Nhưng anh cứ lênh đênh giữa hai bờ quyết định đó, để cuối cùng dòng nước tự đẩy anh tới một điểm dừng, mà tại đó anh hoàn toàn bị động. Hannah có phần thiệt thòi khi xuất hiện khá trễ, để rồi đối với người đọc, cô như trở thành một người có lỗi khi làm tan nát gia đình đẹp đẽ, hoàn hảo ấy. Nhưng diễn biến tâm lý của Hannah cũng hết sức hợp lý và tự nhiên, khi đã làm quen với nhân vật này rồi ta sẽ thấy cô cũng đáng thương không kém gì hai nhân vật kia. Và Lucy – như ý nghĩa của cái tên ấy – cũng như ánh sáng của ngọn hải đăng, soi rọi vào không chỉ hai, mà là ba đại dương kia. Tựa đề quyển sách, cũng như cách liên tưởng này rất đẹp, vì tình yêu mỗi cha mẹ dành cho con cái là một đại dương mênh mông, vô cùng, đâu thể nào so sánh được với nhau. Cũng như bối cảnh đặc biệt mà tác giả đã chọn, ngọn hải đăng trên đảo Janus nằm ngay tại điểm Ấn Độ Dương và Nam Đại Dương hòa vào nhau, ánh đèn của nó cứ luân hồi xoay chiếu vào 2 đại dương sâu thẳm kia; cũng như cô bé Lucy – Grace sẽ mãi là ánh sáng chói lòa, ánh sáng của niềm hy vọng, của sự bình an, mãi mãi sẽ chiếu rọi vào cuộc đời của 3 con người tưởng đâu đã mòn mỏi vì đau khổ nhưng tình yêu thương vẫn tràn đầy như những đại dương ấy.
    Tuy vậy kết thúc của truyện lại không như mình mong đợi. Đó là một dạng giải quyết vấn đề thông thường ta có thể nghĩ ra được, nhưng mình không hiểu vì sao nó lại không phải làm tới luôn thành một ‘happy ending’ trọn vẹn, mà lại phải để khuyết mất một chút gì đó, chắc để tạo cảm xúc, nhưng mình lại thấy sự trọn vẹn sẽ càng mang đến xúc động nhiều hơn thế nữa. Thái độ của Lucy/ Grace ở đoạn kết cũng làm mình khá thất vọng, cảm thấy nó hời hợt hơn so với những gì mình đã mong chờ. Dù sao thì đây cũng là một cuốn sách hay, nhiều tiềm năng, đáng được đọc, tuy còn thiếu một cái kết tương xứng.

  2. MP Phuong

    Một trong những cuốn sách hay nhất mình đã đọc, lãng mạn và xúc động, mình như sống trong cùng một không gian với các nhân vật, cảm nhận được cái đẹp và sự dữ dội nơi thiên nhiên, cách con người và thiên nhiên hòa hợp, tình yêu vô bờ bến của những con người tưởng như quá nhỏ bé so với đại dương mênh mông và bầu trời bất tận. Như tận mắt chứng kiến cuộc đời các nhân vật, hiểu họ, thương họ, cười và cả khóc cùng họ để rồi khi cuốn sách gấp lại mình cảm nhận được những dư âm, những suy ngẫm không dễ phai mờ. Một cuốn sách đáng đọc, vượt trên cả mong đợi của mình!

  3. Nguyên Lam

    Lần đầu ra Hà Nội, được cô bạn dẫn đi vào con đường chuyên bán sách để tìm mua một cuốn từ điển. Rồi cuốn sách này vô tình rơi vào tầm mắt mình. Được bọc nilong và dường như vừa xuất bản. Lúc ấy mình chỉ đơn giản nghĩ rằng: “Có lẽ là một chuyện tình lãng mạn”. Và mãi hơn một năm sau mình mới quyết định xé màn bọc và đọc cuốn sách này.
    Những cảm xúc đã ngủ yên sau một thời gian dài chỉ đọc những câu chuyện giải trí chợt bùng lên mãnh liệt và khiến mình đọc ngấu nghiến từng con chữ.
    Trong giai đoạn này, mình chưa chuẩn bị để đọc cái gì đó quá kinh điển và nặng nề, đặc biệt cuốn sách lại mở đầu bằng bối cảnh “hậu chiến tranh” làm mình hơi ngần ngại. Nhưng câu từ, chữ nghĩa… những thứ vô hình thoát ra khỏi ngữ nghĩa đã làm mình bị cuốn vào và không thể dừng lại.
    Nếu bạn mong muốn một điều gì đó khác biệt, một điều gì đó làm bạn sống chậm lại thì đừng ngần ngại đọc câu chuyện này. Mình chẳng cần suy nghĩ gì cả, chỉ đơn giản là đọc và để tình thương lớn dần và cuối cùng là nước mắt rơi.
    Sau khi đọc hết quyển sách, mình đã cảm ơn định mệnh đưa đẩy mình gặp quyển sách này và cũng nên cảm thán với số phận đã để hơn một năm sau mình mới lật giở từng trang. Nếu là một năm trước, mình nghĩ mình không thể cảm nhận hết điều mà các nhân vật cảm nhận.

  4. Nguyễn Chi

    Gia đình ly tán, mối bất hòa không thể hóa giải với cha, nỗi đau rời xa mẹ, rồi mất mẹ… đã đẩy Thomas Sherbourne lên con tàu sang Ai Cập tham gia Thế chiến I trong hàng ngũ những người lính ANZAC. Trở về sau chiến tranh, Tom là một anh hùng với hai Huân chương Chữ Thập danh giá, và một tâm hồn đóng kín, trống trải không nơi neo đậu. Anh tình nguyện nhận nhiệm vụ gác đèn biển, ở những nơi xa xôi nhất, vắng vẻ nhất, những nơi hầu như chẳng ai muốn tới, chỉ liên lạc với đất liền bằng chuyến tàu tiếp tế ba tháng một lần.

    Janus Rock là một nơi như thế. Nó là một đảo đá xa tít về phía Tây nước Úc, đứng giữa Ấn Độ Dương và Nam Đại Dương. Một nơi có thể khiến người ta cô đơn đến cùng cực. Vậy mà với Tom, đó lại là chốn thiên đàng: Nơi anh có thể làm việc duy nhất anh khao khát sau chiến tranh: Cứu mạng người.

    Trên đường đến với hải đăng Janus, Tom đã gặp Isabela. Cô gái trong trắng, hồn nhiên, tinh nghịch và không ngại phiêu lưu ấy đã khuấy động tâm hồn tưởng như chai sạn của Tom. Rồi như một lẽ tất yếu, qua những bức thư ít ỏi ba tháng một lần, qua đôi lần nghỉ phép về đất liền của Tom, họ yêu và cưới nhau. Izzy cùng Tom ra đảo sống.

    Từ đây nảy sinh mọi thăng hoa, cũng như mọi bi kịch. Tom, người sống sót sau chiến tranh luôn mang ám ảnh mình đang sống bằng sinh mạng lừa gạt được từ tay thần chết, ám ảnh rằng những người đáng được sống đã phải chết đi, còn mình thì ở đây nhận mọi vinh quang; Tom, người đã tự thề với bản thân sẽ không khiến thêm bất cứ một ai phải đau khổ; Tom, với lý trí mạnh mẽ đã giữ cho anh sống qua những ngày đau đớn nhất… anh sẽ ứng phó thế nào với tình yêu quá mới mẻ, quá ngỡ ngàng mà Thượng đế ban tặng?

    Izzy vì yêu Tom mà rời bỏ gia đình và đất liền. Cuộc sống khắc nghiệt nơi đảo đá đã cướp đi của cô quyền làm mẹ. Ba lần sảy thai, và rồi con thuyền trôi dạt mang đến cho cô một đứa trẻ sơ sinh đúng vào lúc tưởng như tuyệt vọng nhất. Lucy, đúng như tên của cô bé, là ánh sáng chan hòa sưởi ấm tâm hồn của Izzy và Tom.

    Lý trí đã rời bỏ Izzy. Và cả Tom. Họ rón rén hạnh phúc trong thứ hạnh phúc sai trái ăn cắp được. Họ cố dằn xuống suy nghĩ rằng có thể đâu đó có một người mẹ đang khóc mỏi mòn vì tưởng đứa con của mình đã chết…

    “Con người ta có thể đi xa đến mức nào vì tình yêu?”

    Tình yêu với Lucy có thể đẩy Izzy đi xa đến đâu? Tình yêu với Izzy và Lucy có thể khiến Tom bước đến những ngưỡng cửa nào?

    Ngọn đèn biển Janus chiếu sáng nhiều dặm biển xa, báo động cho thuyền bè những hiểm nguy có thể gặp. Nhưng ngọn đèn lại chẳng thể soi tỏ chính đảo đá dưới chân nó!

    Ánh đèn giữa hai đại dương không miêu tả trực tiếp chiến tranh. Không có bom đạn. Chỉ có những hồi tưởng của Tom về việc chôn cất biết bao đồng đội ngã xuống. Chỉ có những người mẹ khóc lặng tê tái khi biết tin con hy sinh. Những người cha điên cuồng rượt theo tin tức của đứa con trai bằng những lá thư chi chít chú thích chuyển tiếp, mà khi đến được nơi cần đến thì bao giờ cũng đã là quá muộn. Những người em gái như Izzy, mãi mãi chẳng thể cao đến cái vạch nơi hai anh trai đã vạch ra, cùng lời hứa: chừng nào em cao đến đó tụi anh sẽ về…

    Ánh đèn giữa hai đại dương không miêu tả một đất nước sau chiến tranh với không khí hồ hởi xây dựng, đổi mới. Chỉ có những bức thư báo tử. Những người trở về, hoặc tàn tật, hoặc điên loạn, hoặc tâm hồn vụn vỡ như Tom. Thù hằn mù quáng biến con người từ chỗ kiêu hãnh và đau khổ, thành những kẻ khát máu.

    Trong bối cảnh đó, mầm thương yêu và khổ đau cùng hé nở. Như con thuyền cần về bến cảng, người ta trông theo tín hiệu hải đăng để giữ vững hướng đi cho mình.

    Buồn da diết. Đẹp não nùng. Sau tất cả, lòng nhân hậu, sự vị tha luôn là cánh cửa thần kỳ mở ra cuộc sống mới.

    Ánh đèn giữa hai đại dương là cuốn tiểu thuyết không dành cho những bạn yêu thích sự tròn trịa viên mãn. Nó dành cho người muốn suy ngẫm về sức mạnh của yêu thương, của vị tha, và đôi khi, cả sự mông lung mịt mờ tưởng như không được phép tồn tại giữa phải trái, đúng sai.


Ánh Đèn Giữa Hai Đại Dương