Gần Như Là Sống

gan nhu la song 5ecf4369d0f74
Câu chuyện được dẫn dắt theo một giọng kể. Thành, một kiến trúc sư thôi làm công chức sở quy hoạch chuyển qua làm họa sĩ tự do. Vẽ tranh, có tiền, có bạn bè và những cuộc tình đều nồng nàn dù sâu đậm hay thoảng qua, nhưng sao không thấy vui… Có lẽ bởi ở những gì anh nhìn thấy.

Đây là cuốn tỉêu thuyết đầu tiên Đỗ Phấn dùng ngôi thứ nhất – “tôi”. Song không khác các cuốn khác là tác giả vẫn viết về Hà Nội, thành phố nơi anh sinh ra, lớn lên, chứng kiến những đổi thay từ hình hài đến giọng nói người, đến món ăn, cách người ta sống, làm việc, và yêu nhau.

Câu chuyện được dẫn dắt theo một giọng kể. Thành, một kiến trúc sư thôi làm công chức sở quy hoạch chuyển qua làm họa sĩ tự do. Vẽ tranh, có tiền, có bạn bè và những cuộc tình đều nồng nàn dù sâu đậm hay thoảng qua, nhưng sao không thấy vui… Có lẽ bởi ở những gì anh nhìn thấy.

Cuộc sống hiện đại, với nhiều giả dối hồn nhiên. Sao mà thành phố của mình cứ ngày một trôi đi đâu, và bao nhiêu đam mê, nhiệt huyết, ước mơ hồng hào ngày nào nay đã biến đâu mất, chỉ còn lại những toan tính, bất trắc; và những cuộc tình – nếu nó vẫn còn đẹp và chưa uể oải thì cũng là bởi người vẫn còn sót lại chút lịch lãm tử tế, hoặc là khao khát tử tế…

Đọc cuốn sách bạn sẽ thấy quý, bởi giá trị của một bức tranh hiện đại bằng văn chương.

6 đánh giá cho Gần Như Là Sống

  1. Tran Thien Nhan

    Biết đến quyển sách qua lời giới thiệu sách hay ở vtv, tôi đã vô cùng ấn tượng với tên tựa đề của sách
    Đọc đến nội dung của quyển sách, tôi thực sự không thể dứt ra khỏi nó bởi đơn giản, nhân vật Thành, một con người rất thật, khơi gợi kí ức của người đọc về những day dứt trong cuộc sống.
    Con người có thể sống nhưng dường như chưa sống đúng nghĩa, lần đầu tiên, với ngôi từ danh xưng thứ 1, ta như lạc vào tâm tư của chính tác giả, sự chán chường với cuộc sống vô nghĩa, sự buông thả về mặt đạo đức của các lớp người hiện đại. Nhưng dường như những sự dối trá đó được phủ lấp một cách vô thức, hoàn toàn, và kinh sợ. Họ dường như không nhận ra cách mà con người đang sống trong xã hội cuồng loạn và vô nghĩa, những nhiệt huyết, những xúc cảm dường như bay biến
    Ảm đạm nhưng mạnh mẽ, đó là tiếng hét không thành tiếng của tác giả, về cách mà con người đã , đang, và có lẽ sẽ sống trong hiện tại, Một cuộc sống dường như không hề sống….

  2. Tus Nguyen

    Cuốn tiểu thuyết của tác giả Đỗ phấn đã cho tôi một cái nhìn mới mẻ về cuộc sống Hà Nội vào thời điểm chuyển mình giữa cũ kĩ, bao cấp sang hiện đại, kinh tế thị trường. Xuyên suốt câu chuyện là tiếng thở dài cùng nỗi buồn của tác giả về một cuộc sống công chức buồn chán, là cuộc sống ban đầu khi đất nước chuyển mình hòa nhập vào thế giới. Tôi cảm nhận được rằng cuộc sống cuả tác giả buồn quá, cuộc sống không thể thỏa mãn bản thân, tình bạn thân thiết lại không có bao nhiêu người và dần đến cuối truyện lại là một cuộc sống đơn độc. Và tôi không thích nhân vật này, người đàn ông không thể mang lại hạnh phúc cho vợ mình và được quá nhiều cô gái vây quanh …

  3. Na Na

    Quyển này mình chỉ vô tình mượn nhỏ bạn thôi nhưng mà nó để lại ấn tượng sâu sắc cho mình. Mình đặc biệt thích cái tên ” gần như là sống” và bìa truyện, nó gợi ra cho mình một cảm xúc khó tả, tiếc nuối, quyến luyến. Và nội dung truyện cũng vậy, truyện đã khắc họa trong đầu mình một Hà Nội thân thương, đầy sức sống, bình dị trái hẳn với Hà Nội bây giờ, khói xe ô nhiễm, nhịp sống nhanh, công nghệ phát triển. Truyện dưới lời kể của Đỗ Phấn, rất chân thực và gần gũi, những câu văn như thấm vào lòng người. Đặc biệt, truyện rất có ý nghĩa, rất sâu sắc

  4. Nguyễn Hằng

    Là một người Hà Nội nhưng quả thật những hiểu biết của tôi về Hà nội thì vẫn còn quá ít ỏi. Tôi thật không biết rằng Hà Nội quê mình lại đẹp đến vậy. Những con phố thân thương, những dãy nhà vừa có những nét cổ điển nhưng cũng có những nét hiện đại. Ở đó ta nhìn thấy một Hà Nội đang trên đà hội nhập tấp nập, với nhịp sống nhanh sống vội con người dường như chạy đua vs thời gian vậy không còn cái vẻ thanh bình và giản dị ngày nào với những tiếng rao của những bà bán bún hay bán bánh rong mỗi buổi sáng sớm. Con người sống mà dường như quên đi sự cảm nhận họ cứ sống cứ theo đuổi những ước mơ, hoài bão mà nhiều lúc quên đi vẻ đẹp, của chính những thay đổi của thành phố. Đôi lúc giữa những bộn bề của cuộc sống hãy sống chậm lại để càm nhận và tận hưởng chính cái không khí và hương vị vốn có của thành phố thủ đô.

  5. Lương Ngọc Quỳnh Anh

    Mình khá ấn tượng với tựa đề của cuốn sách: “Gần như là sống”. Cuốn sách đã cho mình thấy được một cái nhìn, một góc nhìn chân thực của một con người tưởng chừng hạnh phúc, đủ đầy. Nhưng đằng sau cái vỏ bọc ấy lại là những lúc tự ngẫm nghĩ, tự nhìn lại xung quanh, mọi thứ đều thay đổi. Đọc sách, mình thấy được sự tấp nập, nhộn nhịp vốn có của Hà Nội – không còn điềm đạm, thanh nhã như cái hồi những năm 60-65. Không chỉ vậy, cả tâm hồn con người cũng thay đổi, cuộc sống hiện đại, ta phải lao theo nó, nhiều lúc chúng ta tự đánh mất bản thân, bị đồng tiền cùng danh vọng lấn át. Đây là một cuốn sách có thể giúp chúng ta có những suy nghĩ cho riêng mình, sống chậm lại và sống tốt hơn.

  6. Nguyễn Thị Vy

    “Gần như là sống” là một cuốn sách viết về Hà Nội, viết về một thành phố thân thương, gần gũi, vừa mang những nét hiện đại, vừa có gì đó thật cổ kính, xưa cũ. Nhưng cuốn sách này còn là một góc nhìn về cuộc đời, con người, về sự sống tưởng chừng rất mong manh giữa sự thay đổi mạnh mẽ của thời đại. Tác giả diễn tả những nỗi buồn, những tiếc nuối, và cả một chút chán chường của mình bằng những dòng văn đầy chất chiêm nghiêm, đầy suy tư, vừa sâu sắc vừa có gì đó như ngây thơ, trong sáng. Người đọc sẽ bắt gặp đâu đó giữa những trang sách hình ảnh của chính bản thân mình, để rồi bị dòng cảm xúc miên man của tác giả cuốn trôi đến những vùng ký ức xa xăm. Cuốn sách này thật bình lặng, thật nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một mạch nguồn cảm xúc dâng trào, và có lẽ đó cũng chính là một phần của Hà Nội, của cuộc sống mỗi chúng ta.


Gần Như Là Sống