Người Đi Bán Nắng

nguoi di ban nang 5ecf45f4a2ee3
Cuốn sách này gửi đến bạn, chỉ để mong ai đọc nó cũng đều thấy lại một phần tuổi trẻ của mình cho dù nó đã đi qua, đã vỡ tan từng mảnh một. Bạn có thể bắt gặp lại chính mình, bắt gặp những cảm xúc đã từng trải qua, những cảnh vật, những con người đâu đó đã gặp, đã lướt qua nhau hay thân thiết gắn bó. Từng câu chuyện là những thanh âm trong trẻ của một vùng kí ức thanh xuân, nơi ai ai cũng đã từng sống một thời sáng trong, ngây ngô, và dại khờ.

MỘT ĐỜI, CÓ BIẾT BAO NGƯỜI ĐI QUA TA?

“Thế giới này nhỏ lắm, chỉ cần xoay người một cái là chẳng biết bạn sẽ gặp được ai.

Nhưng thế giới này cũng lớn lắm, chỉ cần quay lưng bước đi là có thể sẽ chẳng bao giờ được gặp lại…”

Đôi khi ta tự ví ta như một tài xế taxi, vòng vo đón khách, tài xế và khách cùng chia sẻ cho nhau một phần nho nhỏ cuộc đời, rồi khi khách tìm được bến đỗ của họ, coi như ta đã hoàn thành nhiệm vụ. Giữa vô vàn những hành khách lên rồi xuống xe, tìm được ai là người có thể đồng hành cùng ta trong quãng đường cao tốc dài dằng dặc của chính mình? Không phải ai đến cũng là để ở lại. Chỉ sợ ta không nhận ra người xứng đáng ở lại mà thôi. Người ta có nhau thì khó, chứ lạc mất nhau lại quá dễ dàng.

Cuốn sách này gửi đến bạn, chỉ để mong ai đọc nó cũng đều thấy lại một phần tuổi trẻ của mình cho dù nó đã đi qua, đã vỡ tan từng mảnh một. Bạn có thể bắt gặp lại chính mình, bắt gặp những cảm xúc đã từng trải qua, những cảnh vật, những con người đâu đó đã gặp, đã lướt qua nhau hay thân thiết gắn bó. Từng câu chuyện là những thanh âm trong trẻ của một vùng kí ức thanh xuân, nơi ai ai cũng đã từng sống một thời sáng trong, ngây ngô, và dại khờ.

Cuốn sách đã nhận được rất nhiều sự yêu thích của độc giả:

“Tôi thích Mẫn ngay từ lần đầu tiên tôi đọc Người đi bán nắng. Cuốn sách như ghi lại một phần cuộc đời tôi vậy. Lời văn nhẹ nhàng, trong sáng, dễ đi vào lòng người. Mỗi câu chuyện đều để lại trong tôi những suy tư, cảm xúc mà tôi phải trầm tĩnh lắm mới giải thích được. (Độc giả Phan Bảo Trân, Bình Dương).Đọc tác phẩm, tôi như đi lạc vào một nơi nào đó khác lạ mà rất đỗi thấy thân quen . Giọng văn rất cuốn hút và có chút gì đó chợt buồn, có chút mềm lòng như những cô gái tuổi đôi mươi đang tuổi thanh xuân nhưng đã từng trải qua những buồn, vui, đã từng yêu và được yêu, đã từng hạnh phúc. Người đi bán nắng “mong kiếm chút gì mua lại những cơn mưa” thật sự rất xúc động và mở ra một chân trời mới cho độc giả, trong đó có tôi, nghĩ ra xa hơn. Kết thúc cuốn sách, âm hưởng của nó vẫn còn trong tôi … Và tôi thấy mãn nguyện khi đọc cuốn sách này…”

(Độc giả Phùng Thanh Huy, TP HCM)

“Câu chuyện mang rất nhiều cảm xúc lẫn lộn với nhau hạnh phúc, đau buồn, lạnh giá…Từng câu chuyện viết lên các số phận khác nhau nhưng đều có chung một thứ đó là mạnh mẽ….Mạnh mẽ đứng lên đi tiếp sau cơn giông, mạnh mẽ đón nhận những thứ có lẽ sẽ làm mình tổn thương sau này nhưng tìm được niềm vui, hạnh phúc; mạnh mẽ đối mặt với mọi khó khăn gian khổ;…Câu chuyện như nói về gia đình mình vậy. Sau khi đọc xong mà mình khóc không ngưng được bởi vì câu chuyện miêu tả quá đúng với tâm trạng mình.”

(Độc giả Trần Thu Thảo, Hải Phòng)

5 đánh giá cho Người Đi Bán Nắng

  1. Nguyễn Thị Hồng Linh

    Tôi có thói quen sẽ tạm gấp sách lại sau mỗi truyện ngắn, dành một chút lắng lòng để cảm nhận và hiểu hơn. Với “Người đi bán nắng” cũng thế, có những mẫu chuyện khiến tôi cười mãi vì cái kết có hậu của nhân vật, có lúc tôi thoáng nao lòng vì những trang văn cứ như ngày một soi rõ những cảm xúc mà tôi đang cố giấu, nhưng từ đó tôi lại có thêm những quan điểm mới, những cái nhìn mới cho cuộc đời này, và khi đọc đến câu chuyện cuối cùng, tôi đã khóc! Có lẽ vì những câu văn quá đỗi hồn nhiên nhưng cũng đủ khiến người ta chợt khựng lại…
    Có lẽ đối với một số người, cốt truyện thế này sẽ được cho là hiếm gặp, không gần gũi, mang chút xa vời nhưng với những cảm xúc, những cách giải quyết thì lại không hề ảo tưởng, chẳng có ông bụt, bà tiên nào xuất hiện giữa lúc người ta bế tắc, chỉ thấy người gần người hơn, một tấm lòng luôn bên ta mà đôi lúc ta bỏ quên giữa cuộc sống bộn bề và những lúc người ta cần bình yên thật sự!
    “Người đi bán nắng” + một góc trời để suy ngẫm= những phút giây rất bình yên giữa cuộc đời.

  2. Nguyễn Vinh

    Nắng…Người đi bán nắng…Đây là một quyển sách để lại cho tôi nhiều ấn tượng, thoạt nhìn tôi đã bị hấp dẫn bởi nó, bởi cái thứ ” nắng” của tác giả. Đúng vậy, tôi đã bị ấn tưởng bởi nó, mỗi câu truyện của Mẫn đều chứa đựng những tình cảm riêng, nhưng đậm nhất là chữ ” tình” của tuổi mộng mơ, tuổi mới lớn . Giọng văn của Mẫn cũng rất tha thiết, đôi khi trầm buồn, đôi khi dạt dào và tràn đầy cảm xúc. Những câu truyện của Mẫn đã rất thành công khi thổi hồn vào trái tim người đọc, và chính tôi cho đến giờ vẫn chưa quên được cảm xúc ấy, cảm xúc khi đọc từng mẫu truyện và gấp sách lại nghiền ngẫm về những dư vị còn đọng lại…

  3. Mim Phụng

    Ấn tượng với mình nhất là truyện Em có đợi mùa đông. “Cuộc sống đâu phải thứ gì cũng lật ngược lại được, ngay cả sự thật”. Câu nói ấy rất ý nghĩa và nó đã in sâu trong đầu mình ngay từ lần đọc đầu tiên. Cái gì nói cũng dễ nhưng làm thì rất khó. Những ngày đợi nắng là tập hợp những câu chuyện rất cảm động, đã khiến tôi rơi nước mắt mỗi lần đọc nó. “Tôi không phải linh dương, cũng không phải cọp. Nhưng tôi biết nếu không chạy hết sức sẽ không thể tồn tại”. Đúng thật vậy, giữa cuộc sống đầy cám dỗ và lo toan tính toán này nếu ta không nổ kực hết sức mình sẽ không thể vượt qua mà tồn tại được…..

  4. Trần Vũ Thanh Thảo

    Đọc truyện này chúng ta mới hiểu được còn biết bao người khổ hơn ta. Họ phải sống trong sự ràng buộc trớ trêu của cuộc đời. Từ đó ta mới có thể hiểu và thông cảm cho họ. Không biết vì sao đa số chúng ta đều cảm động khi đọc câu chuyện nhỏ cuối cùng. Từ những câu nói khôi hài, và rồi lại dẫn ta đến những lời nói đầy đau buồn, khiến con tim ta lắng đọng, nước mắt tuôn rơi. Một câu chuyện buồn, kể về cuộc đời của những con người bất hạnh khiến người ta phải xuyến xao và hiểu thêm về những cuộc đời đó! Hãy sống vì những người thân yêu của chúng ta và vì chính ta nữa. Vì một sự thật hiển nhiên: cuộc sống là món quà vô giá!!!

  5. Nguyễn Ngân

    Câu văn giản dị nhưng rất tinh tế, tên nhân vật được lồng ghép theo từng ý nghĩa của câu chuyện, những câu chuyện đa dạng chủ đề, có lúc nhẹ nhàng sâu lắng, có lúc giật mình vì lạnh cả sống lưng…. Những câu chuyện của Mẫn không quá lãng mạn, rất thực tế, nhưng lại dắt bạn đọc lạc vào những giấc mơ ngọt ngào, chẳng muốn quay về thực tại… Có lúc bạn sẽ mỉm cười như chưa bao giờ được cười, cũng sẽ có lúc nước mắt bạn rơi lúc nào chả hay mặc dù bạn chẳng muốn vì những giọt nước mắt đồng cảm ấy từ chính trái tim khát khao yêu thương của bạn dâng trào.


Người Đi Bán Nắng