Trại Hoa Vàng

trai hoa vang 5ecf4460af44d
“Con nhỏ này, nó là con nít không hiểu sao lại lắm điều quá chừng ! Tự dưng nó “phang” một câu khiến tôi cụt hứng. Tôi đang hí hửng khoe nó về mối “duyên kỳ ngộ” giữa tôi với Cẩm Phô và tính quảng cáo tiếp về tính tình dịu dàng có một không hai của “chị hai” nó, bỗng nhiên nó lôi chuyện “giàu nghèo” ra khiến tôi bất giác xụi lơ..”

Truyện đã được đăng dài kỳ trên báo Mực Tím. Chuẩn nhà nghèo, học không khá lắm, nhưng có nhiều bạn. Yêu hoa, Chuẩn đã tự trồng được một vườn hoa vàng. Có cô bé tên Thảo hàng xóm thường hay sang chơi cùng chăm sóc hoa với Chuẩn. Một hôm, Thảo ngỏ ý xin một đóa hồng, Chuẩn đã ngần ngại vì nghĩ hoa hồng chỉ tặng cho người mình yêu… Lúc đó, Chuẩn đã phải lòng Cẩm Phô – một người bạn gái học chung từng bênh vực cho Chuẩn. Và…

5 đánh giá cho Trại Hoa Vàng

  1. Phạm Minh Thuận

    Vừa thưởng thức xong cuốn sách Trại Hoa Vàng, vẫn cái cảm giác giống như cảm giác vừa mới đọc các tác phẩm của chú Nguyễn Nhật Ánh. Vẫn cái đề tài về thứ tình cảm trong sáng, nhẹ nhàng mà hồn nhiên của tuổi mới lớn. Đây là truyện theo ý kiến cá nhân có cái kết hậu song vẫn để trong lòng người đọc một cảm giác bâng khuâng khó diễn tả thành lời. Nói chung đây là một cuốn sách đáng để đọc! 😀

  2. Nguyễn Thảo

    Mình đã đọc rất nhiều truyện của bác Nguyễn Nhật Ánh rồi nhưng truyện này để lại cái kết khiến mình phải suy ngẫm. Câu chuyện tình yêu tuổi học trò của cậu học trò Chuẩn với Cẩm Phô hết sức dễ thương. Và đặc biệt, “người” mái mối cho mối tình này lại là cái tam giác “Béc-mu-đa”. Chi tiết này khiến mình bật cười. Điều hay ở câu chuyện này là một bài học. Tình yêu đúng đắn có thể khiến một người lười học như Chuẩn trở nên chăm chỉ và thành thần tượng của mọi người (dù sự thực chưa phải vậy). Nhưng cái kết lại không vừa lòng mình cho lắm. Ấn tượng của mình là cô bé Thảo. Hàng ngày tự giác qua chăm nhờ vườn của anh hàng xóm mà không lời kêu ca. Cuối buổi chỉ xin càng hoa hồng nhưng lại không được. Chi tiết này để ý kĩ dễ thấy được dụ ý xin hoa hồng của Thảo là bày tỏ tình cảm. Vậy mà Chuẩn lại không nhận ra. Cuối truyện, hình ảnh Thảo chạy đi khi thấy Chuẩn tặng cả một bó hoa hồng cho Cẩm Phô – điều mà Thảo luôn ước bấy lâu. Cái kết tuy buồn nhưng đúng chuẩn Nguyễn Nhật Ánh.

  3. Lê Trung Nhân

    Vẫn là chủ đề vê tình yêu tuổi ô mai vẫn giọng văn quen thuộc đáng yêu, hóm hỉnh. Những giọng văn của bác không hề hoa mỹ mà nó đơn giản dễ đi vào lòng người. Lật từng trang sách ngoài mùi của sách thì ở đó còn có mùi của “kỷ niệm”. Khó có nhà văn nào mà hiểu tâm lý tuổi ô mai, tuổi mới lớn như bác và truyện của bác chỉ giành cho những ai từng là trẻ con, những ai từng có tuổi thơ mãnh liệt biết yêu, biết hờn, biết giận và cũng biết ghen. Cảm ơn bác đã cho độc giả một món quà vô cùng quý giá ^_^

  4. Mai Phương

    Đối với những ai yêu thích nhà văn Nguyễn Nhật Ánh thì những chủ đề về tuổi học trò, những rung động đầu đời cùng ký ức thời ấu thơ hẳn không xa lạ nhưng vẫn luôn là món ăn tinh thần đầy hấp dẫn. Trai hoa vàng của ông là một món nhẹ, có hài hước (dù không bằng những trò tinh quái trong “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”), một chút xót xa cho nhân vật Thảo (chứ không ray rứt và đau đớn như “Mắt biếc”). Câu chuyện kể về một chú bé mới lớn còn nhiều ngây ngô, trong sáng, chuyện học hành, tình cảm bạn bè, trai gái và một tuổi thơ cũng nhiều thiếu thốn. Đậm nét trong tác phẩm là những hình ảnh, màu sắc hoài cổ Việt Nam thời xưa.

  5. TThyy XD

    Nhóm bạn sinh viên của mẹ tôi ngày trước đặt tên nhóm viết thư là Trại hoa vàng. Khi còn nhỏ tôi không biết vì sao nhưng sau đó mẹ kể vì thích truyện này… Nghe các bạn kể thấy rất hay nên tôi tìm mua thử. Qủa đúng như vậy. Cái giọng văn của bác Ánh lúc nào cũng chân thực gần gũi không nhàm chán. những tình huống, câu chuyện làm nên cả tuổi thanh xuân tuyệt đẹp của các nhân vật. Tuy vậy, cá nhân tôi thích cậu ấy về với Thảo hơn là cô bạn Cẩm Phô huhu “Ai như nhỏ Thảo?” chỉ một câu thôi mà làm buồn hết luôn


Trại Hoa Vàng